Chợ làng Hương Cần
|
Chợ do dân làng lập và mọi người thường gọi tắt là chợ Cần, nằm trên một khoảng đất rộng nằm đối diện với đình làng cách nhau bằng một con đường đúc xi măng gọi là tỉnh lộ 8B. Sát sau lưng chợ sông Bồ. Bên trái chợ là hói Tre. Bên phải là chiếc cầu bắt ngang qua sông dẫn đến phe Kiền và các làng La Vân Thượng, Lương Cổ, Phước Yên… Chợ nằm ở trung tâm sinh hoạt của làng Hương Cần và xã Hương Toàn, nên thuận tiện cho việc vận tải hàng hóa đường bộ đến đường thủy. Các loại nông sản, lương thực, thực phẩm của làng phụ cận, từ miền biển đến thành phố đều đến được với người dân trong vùng. Không rõ chợ được hình thành từ bao giờ nhưng hễ có đình làng là có chợ. Khoảng năm mươi năm về trước, cổng chợ đúc, lối đi vào rộng rãi, hai bên có năm kiốt hình tứ giác. Phía trong chợ có cây xanh, cây đề to lớn, tàng cây phủ rộng, che bóng mát vào buổi trưa hè oi bức. Sát bờ sông là dãy nhà ngang. Tuy chợ có vài dãy lều tranh, nhà tồn đơn sơ, song quang cảnh phù hợp với chợ và đình làng cùng sông nước. Vì hồn của dân làng là chợ và đình làng. Hai vật thể thường gắn bó và hòa quyện với nhau. Đặc điểm của chợ là họp chợ vào buổi trưa, đến xế chiều là tan chợ. Năm 1995, chính quyền địa phương cho quy hoạch thiết kế lại chợ. Chợ được phá bỏ tất cả và xây dựng mới hoàn toàn: mặt trước có mười cửa hàng, gồm 4 tòa nhà, có tầng trệt và tầng lầu. Diện tích cửa hàng hẹp: bán nào là bánh kẹo, sữa, vở học trò, đèn điện, đèn dầu, cuốc, xẻng, cào, dây thừng, lưới sắt, bao bì, bia, nước ngọt, lốp xe, đinh, búa… Không có gì là không có bán ở đây, nó là tài sản lớn của các nhà buôn bán. Phía trong bán cau trầu, mắm muối, những thứ tiêu thụ hằng ngày không đáng giá là bao. Dãy nhà ở dọc bờ sông bán thịt cá. Chính quyền cho dân đấu giá các cửa hàng và các lô chợ thời gian sử dụng là hai mươi năm. Chợ tuy rộng nhưng còn thiếu chỗ bán rau và các sản vật của người dân trong làng trong xã. Nói đến chợ không nhắc đến xóm chợ là thiếu xót. Xóm chợ ở phía phải của chợ. Từ xưa đến nay khu vực này tô điểm cho chợ thêm đa dạng và phong phú. Xóm chợ dài trên một trăm thước. Nơi đây nhà cửa hai mặt đối diện nhau. Trước khi chiến tranh chấm dứt nhà cửa còn thưa thớt, có nhà xây bằng gạch, lợp ngói hay lợp tôn, có nhiều nhà vườn cũng có nhà xây san sát nhau trông giống như một dãy phố nhưng gọi là xóm chợ. Ngày trước (1945), ở đây có nhà ông Thái Quang Trân làm nghề hàng mã, có quán hớt tóc của ông Kỉnh, nhà ông Trưởng Dung chằm nón, nhà ông Đinh, nhà ông Soái may quần áo, nhà ông Sanh chích lễ. Có tiệm thuốc bắc của ông Khóa Tín chuyên bốc thuốc và bán cao đơn hoàn tán. Ngày nào cũng có khách đến mua hàng. Khi nghỉ bán hàng thì đánh cờ tướng và uống trà. Đây là sở thích và thói quen của những người thường lui tới tiệm thuốc bắc. Hai bên đường “xóm chợ” có trồng hai dãy phượng vĩ. Mùa hè đến, hoa phượng nở rộ, một màu đỏ rực trông rất đẹp mắt. Hầu hết các nhà trong xóm chợ đều có chuồng bồ câu. Bồ câu rất nhiều và rất dạn dĩ. Bồ câu lượm thóc giữa đường mà người qua lại bồ câu không cần tránh. Xóm chợ nối tiếp với chợ Cần, làm cho xóm chợ vui hơn. Hằng ngày mặc dầu chợ đã tan, nhưng các quán ở xóm chợ vẫn bán lai rai suốt ngày. Đêm đến xóm chợ lên đèn. Những ngọn đèn le lói dọc hai bên đường cũng xóa tan được cảnh u tịch của xóm làng. Đó là tất cả hình ảnh và sinh hoạt của xóm chợ vào trước lúc chiến tranh kết thúc (1945-1975). Ngày nay, cảnh quang của xóm chợ đã thay đổi nhiều. Quán xá nhà cửa mọc lên kế cạnh nhau không còn cảnh nhà vườn nữa. Đã có nhiều nhà lầu, những tiệm tạp hóa, tiệm vàng, gò hàn, sửa xe máy, giải khát, uốn tóc, chụp hình, trang điểm, cho thuê đồ cưới, sửa ti vi… gần giống như một tiểu thị tứ. | ||||
| Theo Trần Như Lãm | ||||











