(hình chỉ mang tính chất minh hoạ)

 

Cu Đức bảo “O mà về Huế, cu xung phong hộ tống o lết hết mấy quán cà phê o thích.”

“Có quán mô nhiều thư pháp không?” (bửa nay tâm không tịnh nên mún vô mấy quán có không gian  đậm mùi thiền một chút, hehe, dù nhà mền cũng ở gần chùa hẳn hoi.)

“Ở Huế quán cà phê thư pháp không nhiều (chắc vậy, không đi nhiều nên cũng ít thấy), nhưng quán Đời Nghiêng cũng có chút ít, mà quán này đặc biệt nhất là có thức uống “cà phê đời nghiêng”. Lạ. Đi sẽ biết.

 

Sau nhiều lần ầm oai ầm ót, cuối cùng cũng được cả nhóm dẫn đi.

Xe chạy bon bon về hướng Vỹ Dạ, men theo bờ sông Như Ý. Gió từ sông thổi lên nhè nhẹ. Lãng mạn tởm. May sao hôm nay tôi lại ngồi xe với cu Đức, chứ ngồi sau xe thằng Vy có mà mang nhục. Thế nào nó cũng quay lui nhìn rồi phán “khung cảnh lãng mạn như ri, quay đầu lại tuởng là đuợc nhìn mặt con bồ, ai ngờ mặt con…, ý lộn, mặt O . Chợt thấy đời từ màu hồng chuyển thành đen.”. hic hic.

Đang miên man suy nghĩ,  Đức bảo “đến rồi.”

Tôi ngạc nhiên nhìn quanh, ây da, đây chẳng phải là hẻm đi vô nhà bà ngoại sao. Hoá ra quán “Đời Nghiêng” lại toạ lạc ở đây mà không biết. Nhục thật. hic, nếu biết trước tôi đã tự đi một mình cho rồi.

 Tôi hỏi “Đời Nghiêng đâu?”. “Trước mặt a tề!”. Tôi đưa mắt nhìn sang phải, thấy cái chòi tranh lụp xụp như chổ trú ngụ của dân cái ban, bên trên có đề mấy chữ “cà phê Đời Nghiêng”. Mém xỉu. Chợt nhớ chổ đất ấy trước đây là quán của chú Đạt, cả gia đình gồm hai ông bà đã qua tuổi 60 và chú -người con trai duy nhất trong gia đình chỉ cao chừng 1m. Họ sống trong cái quán tranh nghèo nàn này. Giờ họ ở đâu?

Tôi rên rỉ “để gọi cho mấy thằng kia ghé quán khác, tụi nó chắc vẫn còn trên đường Lê Lợi. Chứ như vậy mà để tụi nó lết vô thì mất mặt lắm.”(dù gì cũng do tôi cứ đoài nằn nặc đi quán này cho được, tụi nó mơí chịu ok. hic, giờ cảm thấy hơi ân hận).

Đức ngạc nhiên “quán như ri được rồi”. “Răng nhìn hắn tởm rứa”. Tôi nói  và  đưa tay chỉ cái quán tranh xập xệ, Đức hất mặt về phía ngược lại  “cái chòi nớ ai thích ra ngồi ngắm sông hóng gió thì ra, quán ở trong nớ tề”. Ặc ặc. Mô phật. Quán ở bên tay phải. Đúng là không đến nỗi. Nhìn cũng thích. Thế là lết vô.

Phong cách đúng là đầy vẻ … ẩm mốc (như Đức từng cảnh báo). Đường vào quán được lát những viên đá to và được cỏ bao phủ xung quanh, xanh rì. Đẹp. Bên phải có hồ nước đang không ngừng tuôn róc rách hoà trong sự lắc lư nghiêng mình của hoa cỏ, phía trên là những lồng chim (chỉ có lồng thôi, chim chắc là bị cúm chết hêt rồi). Bên trái là phòng trà, được ngăn cách bằng những liếp tre, trên tường treo một vài bức thư pháp. Không phải là một vườn trà đúng nghĩa như Nhật Bản, nhưng nhìn chung cũng có hơi hướm của một vườn trà. Tạm được.

Nhạc ở đây đúng sở thích. Toàn là Trịnh, Ngô Thuỵ Miên, Vũ Thành An …

Tôi đánh một vòng khắp quán, khi dừng lại thì Đức đã an toạ. Nó hỏi “cần đổi bàn khác không?”. “khỏi cần”.

Khi mọi người tề tụ đông đủ (nói vậy cho hoành tráng chứ cũng có 5 mạng, và bao vờ cũng mình tôi là nữ. ặc ặc. Những đứa khác không góp mặc vì nhiều lý do, nhưng chung quy lại cũng chỉ một nguyên nhân… “theo tình bỏ bạn” mà thôi.

Trong lúc mấy thằng đang hăng hái bàn luận rôm rả. Tôi đánh một vòng ra cái chòi tranh ngoài bờ sông. Đức cảnh báo “ngoài nớ dành cho mấy đôi ngồi hóng mát.”. Hic, vậy “lẻ” thì không được ngồi hóng mát chắc.

Căn nhà mép bờ sông không rộng lắm. Chỉ đặt được vài bàn bằng tre, nền nhà bằng đất, bốn phía trống huơ trống hoắc, nhưng trông lại rất hay.

Sáng nay, trời nắng đẹp, mặt sông lấp lánh, không gian tĩnh lặng vô cùng. Hơi nước theo con gió từ bờ sông thổi vào, mơn man trên tóc. Thích lạ.

Mùa này nươc sông trong vắt. Bình yên. Trên sông, vài ba chiếc ghe chài đang bủa lưới, xa xa đâu đó vọng lại tiếng gà xao xác. Miên man buồn.

Có lẽ, những chiếc bàn trong chòi tranh lụp xụp ngay bên bờ sông Như Ý chỉ  phù hợp với những ai thích sự tĩnh lặng của không gian, sự tĩnh lặng của tâm hồn. Trong không gian này, người ta dễ dàng để cho tâm hồn mình đi hoang.

Đức nói “về Đơì Nghiêng thì uống cà phê đời nghiêng cho biết hí.” Tôi gật đầu. Nó gọi “1 cà phê sữa đời nghiêng”, tôi lật lật menu, có món “cà phê đời nghiêng” thật.

Mỗi lần vào cà phê, bao giờ tôi cũng cầm menu xăm soi, rồi lại gọi cà phê sữa. Lần nào thằng bạn cũng cười, “vậy cũng bắt người ta đưa menu”. Thích vậy. Lạ

Món “cà phê đời nghiêng” chỉ khác là được đựng trong một chiếc cốc bị…nghiêng. Và nếu dùng tay xoay chiếc cốc, chiếc cốc thuỷ tinh sẽ nghiêng nghiêng xoay tròn trên dĩa. Nhìn cũng thích. Rất độc đáo.

Đứa bạn khoe về Huế. Tôi nhắn “nhớ đi uống cf Đời Nghiêng, rồi chụp giùm mấy tấm hình”. Nó vào, bảo “về Huế có đi ucf, nhưng không đi đời nghiêng, vì đời vốn dĩ đã nghiêng rồi!”. Tôi cười. “Đời vốn dĩ đã nghiêng rồi sao?”.